Ảnh ngẫu nhiên

Bac_ho_tap_the_duc.flv 1157120_10151702670203904_18815_n.flv 20141210_141304.flv Covernewyear.jpg Tho_Thu_Nguyen_Khuyen.jpg 3QuaChuong.gif Hatinhminhthuong.swf Hmtu8.swf Thgrpacbo_ht.swf Cay_da.jpg Tinhme3.swf Cayvicam1.swf Coc_go_bach_dang.jpg 0.IMG_0616.jpg 0.IMG_0618.jpg 0.IMG_0617.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Tài nguyên dạy học

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Hà Huy Tráng)

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang web chúng tôi xây dựng như thế này có được không?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Số lượt truy cập

    free counters
    Gốc > TRANG VĂN HỌC > thơ của bè bạn >

    ĐÓNG CỬA

    Đóng cửa phòng

    Bỏ tù cái lặng ngắt

    Em tra tấn lòng mình

    Bảo,

    Đừng yêu!

    Con tim,

                  trốn

                        mất tiêu

    Cô liêu,

                về

                   lấp mắt!

     

    PhốChâuĐóngcửa,05-7-10


    Nhắn tin cho tác giả
    Huỳnh Thị Vân Thy @ 12:50 06/07/2010
    Số lượt xem: 622
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Cái lặng ngắt thực chất là trạng thái im lặng nhưng dưới sức tác động của tâm trạng. Căn phòng lặng ngắt lại còn đóng cửa thì sẽ thế nào nhỉ? Đúng, chẳng khác nào sự tra tấn. Khó mà chịu đựng nổi. Đã bảo đừng yêu, nhưng con tim nó trốn giống như một đứa trẻ không muốn vâng lời. Và kết quả là cô liêu.

    Trong văn chương mà dùng khẩu ngữ cũng phải cẩn thận, như trường hợp "mất tiêu" trong bài này.

    Avatar
    ... cơm sen chăng?
     
    Gửi ý kiến