Gốc > TRANG VĂN HỌC > thơ của bè bạn >
Huỳnh Thị Vân Thy @ 00:02 07/07/2010
Số lượt xem: 423
MƯA THU
Mưa hạ hết, trời nhón mưa thu
Hạt khéo ngủ quên... ướt lá vàng
Bỏ em mắt nhớ treo ngàn gió
xa người đành để trắng âm u…
Sợi thu mái vắng đổ giá băng
Rào trước hàng ngâu nở xốn xang
Em bên hiên lạnh mơ vàng nắng
Mong người, người có biết hay chăng?
PhốChâuMưathu,06-7-10
Huỳnh Thị Vân Thy @ 00:02 07/07/2010
Số lượt xem: 423
Số lượt thích:
0 người
Sự vật đi từ thái cực này sang thái cực kia, từ trắng âm u đến giá băng rồi bừng lên xốn xang. Phải được cái gì đó thì mới xốn xang thế chứ? Nhưng đã được gì đâu?