Ảnh ngẫu nhiên

Bac_ho_tap_the_duc.flv 1157120_10151702670203904_18815_n.flv 20141210_141304.flv Covernewyear.jpg Tho_Thu_Nguyen_Khuyen.jpg 3QuaChuong.gif Hatinhminhthuong.swf Hmtu8.swf Thgrpacbo_ht.swf Cay_da.jpg Tinhme3.swf Cayvicam1.swf Coc_go_bach_dang.jpg 0.IMG_0616.jpg 0.IMG_0618.jpg 0.IMG_0617.jpg

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Tài nguyên dạy học

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Hà Huy Tráng)

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang web chúng tôi xây dựng như thế này có được không?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Số lượt truy cập

    free counters
    Gốc > TRANG VĂN HỌC > thơ của bè bạn >

    MƯA THU

    Mưa hạ hết, trời nhón mưa thu

    Hạt khéo ngủ quên... ướt lá vàng

    Bỏ em mắt nhớ treo ngàn gió

    xa người đành để trắng âm u…

     

    Sợi thu mái vắng đổ giá băng

    Rào trước hàng ngâu nở xốn xang

    Em bên hiên lạnh mơ vàng nắng

    Mong người, người có biết hay chăng?

     

    PhốChâuMưathu,06-7-10


    Nhắn tin cho tác giả
    Huỳnh Thị Vân Thy @ 00:02 07/07/2010
    Số lượt xem: 423
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Sự vật đi từ thái cực này sang thái cực kia, từ trắng âm u đến giá băng rồi bừng lên xốn xang. Phải được cái gì đó thì mới xốn xang thế chứ? Nhưng đã được gì đâu?

     
    Gửi ý kiến